Triệu bác sĩ cùng vài người trước mặt bị sặc khói, ho khan liên tục. Bọn họ ở quá gần Chung Chấn, nơi này chính là khu vực có sương mù dày đặc nhất toàn trường.
"Khụ khụ..." Triệu bác sĩ vừa ho vừa hỏi: "Các ngươi không sao chứ... Lâm Cầm, nàng còn ở đó không..."
"Ta... ta vẫn ở đây..."
Giọng nói của Lâm Cầm từ cách đó không xa truyền đến. Triệu bác sĩ vội vàng nheo mắt, đưa tay xua đi làn sương mù dày đặc, bước tới bên cạnh rồi kéo nàng ra sau lưng để bảo vệ.




